Monday, November 2, 2015

Đất nước đáng sống!

Depplus.vn - Việt Nam đứng thứ 124/125 đất nước được xếp hạng, thấp hơn nhiều các quốc gia ở Đông Nam Á. Trong khi danh hiệu "Quốc gia đáng sống nhất" thuộc về Ireland
Bảng xếp hạng "Quốc gia đáng sống" dùng để đo những đóng góp của mỗi quốc gia cho hành tinh và nhân loại. Có 7 phương diện được xét đến đó là "đóng góp về khoa học công nghệ, đóng góp về văn hóa, đóng góp vào hòa bình và an ninh thế giới, trật tự thế giới, bảo vệ môi trường hành tinh, đóng góp vào sự phồn vinh và bình đẳng của thế giới, đóng góp về y tế sức khỏe. từ văn hóa đến đóng góp để cái thiện hành tình và nâng cao sức khỏe cộng đồng".
Theo công bố của Liên Hợp Quốc, Việt Nam đứng tứ 124/125 đất nước được khảo sát, chỉ đứng trên Lybia - đất nước bất ổn ở Trung Đông.

Cũng theo bảng xếp hạng này Ireland là quốc gia tử tế nhất thế giới. Với tư cách là một trong những điểm đến du lịch hấp dẫn nhất hành tinh, quốc gia này luôn đạt được những thành quả lý tưởng trong việc bảo vệ môi trường, góp phần quan trọng đến sự thay đổi môi trường trên toàn hành tinh theo hưởng tích cực.
Bên cạnh đó, nhờ được hưởng những điều kiện tốt về các dịch vụ an sinh xã hội, người dân Ireland luôn rất hạnh phúc và cởi mởi. Chính vì vậy, khách du lịch khi đến Ireland luôn được chào đón trong bầu không khí thân thiện, nồng ấm.

Bảng xếp hạng này đã đưa ra một gợi ý tuyệt vời cho những người muốn tìm một địa điểm du lịch tốt nhất với không khí trong lành, khung cảnh thiên nhiên tươi đẹp, an toàn và thân thiện với du khách.
10 đất nước đáng sống nhất trên thế giới bao gồm:
1. Ireland
2. Phần Lan
3. Thụy Điển
4. Hà Lan
5. New Zealand
6. Thụy Sĩ
7. Vương quốc Anh
8. Na Uy
9. Đan Mạch
10. Bỉ
Hyo (depplus.vn/MASK)

Saturday, October 31, 2015

Thiền đã giúp tôi trở về với chính mình

ST

đăng 18:04 09-10-2015 bởi Hoàng Lê Vũ   [ cập nhật 08:50 13-10-2015 bởi Điều Nguyễn Xuân ]

                                                                                                                                                                   Ng.Hoàng Anh

     “Người chết không thể giúp gì người sống mà người sống mới phải giúp người chết”. Nói như thế bạn cho rằng đó là điều hiển nhiên quá, chẳng có gì phải bàn, chết rồi thì làm được gì. Nhưng có bao người hay chính bạn đã có lúc quỳ gối dập đầu trước bàn thờ người chết hay gốc cây, khe suối – nơi mà người ta đã đặt sẵn một bát hương, khói hương nghi ngút, tay vái, miệng lẩm bẩm cầu xin: sức khỏe, bình an, tiền tài, danh vọng…hay thậm chí cầu cho những kẻ gét mình, mình cầu những điều không may sẽ đến với họ. Vậy rõ ràng người sống đang “nhờ” người chết giúp đó thôi.

     Tôi vốn sinh ra ở một vùng quê nghèo nhưng may mắn được bố mẹ cho ăn học nên cũng tốt nghiệp đại học và có một công việc ổn định ở Hà Nội.

     Năm 2009 tôi 29 tuổi – Mẹ nhắc tôi thế. Nhớ cái tết năm ấy mẹ kéo tay tôi nói như một sắc lệnh: “Năm nay con gái phải lấy chồng đấy! Bố mẹ già thì bố mẹ chết chứ không thể lo cho con mãi được” Và mẹ tôi khóc… Tôi thấu hiểu hơn nỗi buồn trong mắt mẹ, càng xót xa cho số phận của mình sao chẳng giống ai; đã có lúc tôi chạnh lòng rằng ông Trời thật bất công với mình! Tại sao chứ? Tôi kém cỏi quá ư? Không! Tôi xấu xí quá ư? Không! Tôi đáng gét quá ư? Không!... Vậy tại sao bao kẻ “trồng cây si” đã bỏ đi hết khi tôi có ý định kết đôi, đến cậu bạn học cùng khóa chơi với tôi từ thuở thiếu thời khi ngỏ lời, tôi cũng đùng đùng nổi giận; tôi khó chịu mỗi khi hắn đến nhà “trồng si”, mặc dầu từ thời cấp 3 đến khi ra trường tôi và hắn chơi vui vẻ lắm cơ mà. Tôi đã có lúc tự nghĩ lại thì thấy mình sai, tức giận vô cớ, vô duyên nhưng biết làm sao, tôi không thể thay đổi được.

     Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi, tôi 30 rồi 31, 32…và đôi lúc có ai đó hỏi tôi bao nhiêu tuổi, tôi dường như không muốn nhớ đến tuổi mình nữa nhưng cái ngày mà tôi luôn nhớ và tự hào, sẵn sàng trả lời với mọi người rằng: tôi sinh ngày 09-09-1981, đó là ngày tôi cất tiếng khóc chào đời. Mẹ kể rằng: hôm ấy, cả nhà đang chuẩn bị bữa cơm trưa thì mẹ hơi đau bụng, Ngoại giục mọi người ăn cơm nhanh để đưa mẹ đi trạm xá vì Bố tôi đi làm xa. Nhưng có lẽ cái tâm thức trong tôi đã mong đợi nhiều lắm, tôi đòi ra luôn khiến cả nhà không kịp trở tay. Dì tôi bất đắc dĩ trở thành bà đỡ.

     Than ôi! Đúng vào dịp mùa lúa mới, cả làng đi gặt từ tờ mờ sáng, buổi trưa họ về cơm nước tranh thủ nghỉ ngơi, Ngoại tôi chạy cuống cuồng đến nhà bà đỡ thì bà ấy từ chối vì bận việc. Ngoại khóc. Ngoại sợ không kịp tìm người bởi cái làng tôi ngày ấy nhà nọ cách nhà kia vài kilomet, họ hẹn nhau giờ giấc tính bằng mặt trời đổ bóng nắng. Thật may mắn, ông ngoại tôi có cái đồng hồ nhưng mỗi lần chạy lại phải lên dây cót, chuông đổ 12h thì cũng là lúc bà hàng xóm gỡ cho tôi cái tràng hoa quấn cổ ba vòng. Và mẹ cũng được lấy rau xong. Tôi tròn vo đôi mắt liếc nhìn mọi người và ánh sáng. Cả làng kéo đến nhà ngoại chơi vì mẹ bảo bé đáng yêu lắm! da trắng, môi đỏ, tóc đen, má lúm đồng tiền một bên. Có cụ bảo với mẹ tôi: “con gái cô xinh thế này sau đắt chồng lắm đây!”

      Nhưng tôi không may mắn như lời bà cụ nói. Mối tình đầu thời sinh viên 3 năm rồi anh rời xa, tôi đơn phương yêu anh và hy vọng một ngày anh sẽ quay trở về vì tôi biết chỉ có mình yêu anh nhiều hơn bao giờ hết, 4 năm chờ đợi – sự thật phũ phàng đã không còn cho tôi chút hy vọng, tôi đã mất anh thật! Tôi khóc nhiều lắm, lý trí đã bao lần dỗ dành con tim mong quên đi tất cả và rồi 3 năm sau tôi cũng cắt lìa được hình ảnh anh trong con tim mù quáng của mình. Vậy mà đã 15 năm trôi qua kể từ ngày mối tình đầu của tôi và anh. Thời gian như cơn gió thoảng qua mà cuộc đời thì bao thăng trầm, khổ đau từng trải. Và cuộc đời tôi vẫn vậy nếu không có một ngày…

     Ngày 01-06-2015, Bạn Hợi rủ tôi đến nhà Thầy. Tôi nhập môn Thiền như một cơ duyên, tôi vui và cảm thấy yêu thích…

     Ngày 04-06-2015 bỗng trong tôi xuất hiện một ông già tự xưng là người dân tộc, 90 tuổi đã vào người tôi ngay từ khi lọt lòng Mẹ. Ông nói: vì ông đi tuần buổi trưa thấy mẹ tôi sinh con vất vả quá nên vào giúp gỡ cái tràng hoa quấn cổ cho tôi và lấy rau cho mẹ nhưng thấy cô bé xinh và đáng yêu nên ở lại luôn.

     Tôi bàng hoàng nghe trong tai mình, mồm nói mà không thể điều khiển được chính mình. Ông già 90 tuổi cứ tha hồ mà nói sau 35 năm im lặng trong tôi. Ông nói: chính kiếp trước cô bạn tên là Trang cùng công ty của tôi là vợ ông ấy. Và điều đó lý giải tại sao khi tôi mới chuyển vào Công ty của bạn Trang - bạn ấy rất hay nói chuyện cởi mở và rủ tôi đến nhà Thầy. Nhớ buổi đầu tiên hôm đó là thứ 2 tôi đi chuyến xe Thái Nguyên – Hà Nội từ 5h30 xuống thẳng công ty, hết giờ nhưng tôi vẫn ngồi tiếp tục làm bù cho mấy ngày nghỉ về quê vừa rồi. Bạn Trang qua phòng, tắt bụp cái máy tính trên bàn tôi, nằng nặc lôi tôi đi đến nhà Thầy để tập luyện, tôi miễn cưỡng lý do: không có xe, không có mũ bảo hiểm, nhưng bạn giật tay tôi chắc nịch: Đi! Em chở chị đi, không sợ công an đâu. Tôi lý nhí: chị đã đăng ký đi học đâu? Mà chị đang bận làm báo cáo tháng để trình Sếp? Thôi, để hôm nào đăng ký thì học.
     Tôi giả bộ hứa hẹn thế chứ tôi chắc mẩm rằng  sẽ không đi đâu, tôi đã học xong Thạc sỹ rồi. Vì việc học này mà phiền lòng bố mẹ tôi, họ đã kịch liệt phản đối vì sợ tôi càng ế. Năm 2013 tôi nhận xong tấm bằng và tự nhủ “rửa tay gác kiếm việc học hành” mà giờ nghe nói đi học tôi cũng ngại, “có tuổi” rồi nên lười và tiếp thu kém lắm. Nhưng sự quả quyết và nhiệt tình của  bạn tôi – em Trang khiến tôi miễn cưỡng theo sau. Tôi ngồi trên xe em mà tim đập thình thình khi mỗi lần qua ngã ba ngã tư thoáng thấy bóng chú “áo vàng” rồi tự hỏi mình: Thiền là gì nhỉ? Sao Thầy lại dậy vào cái buổi 7h đến 9h30 tối ở nhà nhỉ?...
      Khi đến nhà Thấy, tôi từ từ bước vào lớp mà nghe lòng mình nhẹ nhàng hơn như chính mình đang đến một nơi linh thiêng nào đó, lớp khá đông người nhưng chỉ có tiếng nhạc và lời của Thầy – ngọt ngào mà du dương khiến cho lòng người thanh thản mà đã lâu lắm rồi tôi không còn tìm được cảm giác đó. Những ngày tiếp theo tôi chủ động tắt máy tính sang phòng em Trang giục đi sớm kẻo tắc đường nhưng thực ra tôi thích đến nhà Thầy.
       Buổi tối hôm ấy “ông già” trong tôi cứ đòi ở lại nhà Thầy, Thầy phải “nhờ” bạn Trang là “vợ của ông già” cùng anh  trợ giảng của Thầy đón taxi đưa tôi về nhà. Tôi xưng “anh” với Trang và gọi tên mẹ, anh, chị em và xưng “tôi” với tất cả mọi người. Trang đưa tôi về mà bạn ấy quá khiếp, sau này khi tôi trở về chính mình thì bạn ấy nói với tôi rằng “em chỉ sợ chị bị dở hơi thì em ân hận lắm vì đã đưa chị đi tập, em lo thật” .Tôi bước vào phòng thì bị khự lại như có luồng điện giật và kêu rú lên tay che mặt vì tôi va phải cái gương soi sáng quắc. Tôi co rúm người, choáng váng! Tôi lên giường nằm, miệng lẩm nhầm nói gì mà tôi không thể nhớ.  
     Cả nhà tôi hôm đó nhận được tin đều mất ngủ, hoảng sợ. Mẹ tôi  thì vội vã sáng sớm hôm sau bắt xe xuống Hà Nội, cả nhà nghĩ tôi bị “ma làm”, mẹ định đưa tôi về quê để đến nhà Thầy Cúng. Nghe đến đây tôi lăn đùng ra khóc tơi tả cầu xin Mẹ đừng mang tôi đi, tôi chỉ một mực đòi đến nhà Thầy.

     Sáng ngày 05-06-2015 Mẹ đưa tôi đến nhà Thầy thì bỗng nhiên trong tôi lại có một em bé là bào thai 3 tháng tuổi, xưng là con gái của mẹ tôi, khóc lóc đòi mẹ yêu thương. Mẹ tôi cũng nhận ra đó là đứa con đầu lòng bị tuột mất lúc 3 tháng tuổi. Với “ông già” kia tôi có lẽ chẳng tin vào chính mình nhưng “cô bé” con gái của Mẹ tôi thì chính mẹ tôi không phủ nhận. Câu chuyện như lật lại quá khứ 35 năm về trước mà tôi “sống” với họ nhưng tôi không hề hay biết!

     Rồi một lúc sau trong tôi vang lên một giọng đọc thơ:


“Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”


     Lại là một người lạ khác trong tôi, đọc bài thơ thần mà danh tướng Lý Thường Kiệt (1019 – 1105) đã từng đọc trên sông Như Nguyệt (Nay là sông Cầu, thuộc Bắc Ninh-Bắc Giang), người đó tự xưng là ông Hoàng Thái Tử nước Nam Hán. Ông nói đã ở đất nhà Ngoại tôi từ bao đời rồi và cũng nhập vào tôi ngay từ khi tôi sinh ra, nghe có vẻ hoang đường, lạ lùng quá chăng?

     Mảnh đất mà gia đình tôi đang ở là của Ngoại để lại, Ngoại có 4 người con gái trong đó có Mẹ và Dì tôi nhận thừa kế. Ngoại tôi đã có lần mời Thầy về cúng tạ đất, người ta nói đất này dữ lắm, của người Tàu ở từ rất lâu đời rồi. Ngoại tôi sau khi mua mảnh đất này thì đau ốm liên miên, Ngoại lập miếu thờ đến khi Ngoại mất thì Dì tôi chuyển miếu sang thờ bên nhà mẹ chồng. Dì cũng hay đau đầu và làm ăn rất vất vả nên chú dì đã quyết định vào Đắc Lắc sống từ năm 1997 nên hiện tại chỉ còn bố mẹ tôi ở đó.

Kỷ vật “sống” duy nhất còn lại là cây “Táo già” trước cửa nhà tôi, theo như lời các cụ kể lại thì đến nay nó cỡ 105 tuổi. Thân nó bằng một vòng tay ôm của tôi, vỏ nó sần sùi rất dầy. Nó vẫn đơm bông kết trái vào mỗi độ xuân về, và gắn liền với tuổi thơ bao thế hệ làng tôi, chị em tôi thường hay vắt vẻo chèo hái mỗi buổi trưa hè. Còn nhớ lũ trẻ con – học trò của mẹ tôi vào mỗi dịp 20/11 lại ùa đến nhà tôi chèo cây hái táo. Quả chín vàng rộm thì hơi chua, quả xanh hơi chát nhưng chấm muối thì vị chua chát kiêm chút mặn lại bồn bột, ngon ngon. Cái vị này cho đến bây giờ cứ mỗi dịp tết về nhà, tôi lại nhâm nhi tận hưởng – vị của đất quê hương tôi…

Chiều ngày 05-06-2015, tôi một mình trong căn phòng nhỏ. Tôi thiền. Cánh tay tôi nặng trĩu, hai bờ môi mím chặt vào nhau như có ai đó dùng keo dính vào miệng, tôi cố hết sức mà không thể nói được. Tôi thấy Chị. Chị quê Nam Định. Người ta đã gắn xi vào miệng và chôn sống chị khi tuổi 18 trinh nguyên làm thần giữ của trên đất nhà tôi. Tối, tôi viết ra giấy đòi mẹ đưa đến nhà Thầy. Lớp học thật đông, im phăng phắc. Tôi lặng lẽ ngồi theo tiếng nhạc thiền xen lẫn tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo rôn ràng, tiếng sáo du dương và hương thơm của lá rừng. Thầy vẫn miệt mài bài giảng về Đức thầy tổ Đasira Narada (1846 – 1924), người đầu tiên tìm ra phương pháp thu năng lượng vũ trụ trường sinh học bằng cách tu tập và mở các luân xa. Bài giảng về mạch Nhâm, mạch Đốc, vị trí, chức năng hoạt động các luân xa, tất cả như một phép màu đối với tôi. Bài học thực hành thiền mà từ xưa kiến thức sách vở trong cuộc đời tôi chưa bao giờ được nghe – giống như những điều bí ẩn nhưng thật sự gần gũi và dễ hiểu. Chính chúng ta đang sống trong vũ trụ bao la ngập tràn năng lượng mà ta không hề biết cách thu nhận để nâng cao sức khỏe, đẩy lùi bệnh tật. Tôi thấy mình thật là may mắn vì đã gặp được “Duyên lành”.

      Xong lớp, tôi chào Thầy ra về mà lòng nhẹ nhàng lắm nhưng băn khoăn cánh tay trái vẫn còn bị tắc, chưa hết nặng. Thầy căn dặn: “Cứ về đi, mọi việc sẽ được thay đổi”.

     Đêm hôm ấy tôi mơ màng, văng vẳng đâu đó tiếng đàn piano và thoang thoảng hương thơm của lá rừng. Tôi lại dính chặt miệng như buổi chiều hôm trước và cái cảm giác thèm ngủ cứ ôm lấy tôi, tôi tỉnh rồi lại mơ, trong lúc nửa tỉnh nửa mơ tôi thấy ai đó đang căn dặn tôi vài điều. Và Chị nói với tôi rằng Chị quê ở Thái Bình, chị cũng cùng chung số phận với Chị ở Nam Định đang bị giam cầm làm thần giữ của trên đất nhà tôi từ lúc còn là thiếu nữ. Một luồng khí mạnh từ miệng tôi phì phì chui bật ra, tôi thở rất gấp, tôi rờ tay vào môi mình thấy dinh dính và lau những gì còn sót lại. Tôi bật tỉnh dậy: Thầy ơi!... Sao kỳ diệu thế này?

     Ngày 09-06-2015 tôi đến Công ty đi làm buổi đầu tiên sau chuỗi ngày nghỉ vị bệnh tật, tôi như vừa trải qua một giấc mơ, một câu chuyện tưởng như hoang đường mà nếu không gặp Thầy thì suốt cả cuộc đời tôi không thể khám phá. Tôi đã trở lại với chính mình, cái cảm xúc thanh thản đến nhẹ nhàng, trong lòng tôi tràn dâng ngân nga một sự tĩnh lặng, tôi cảm nhận thấy cuộc sống tươi đẹp hơn, đáng yêu và tràn đầy ý nghĩa hơn. Tôi bắt đầu một cuộc sống mới từ ngày hôm đó vì đã được trở về là chính mình!

     Thầy là Điều kỳ Diệu đối với cuộc đời tôi!

Hà Nội, ngày 09 tháng 10 năm 2015

Tại sao phải “Cải táng?”

ST

đăng 18:45 15-01-2012 bởi Điều Nguyễn Xuân   [ đã cập nhật 06:23 22-11-2013 ]
Nguyễn Xuân Điều

Có những việc mà cho đến bây giờ tôi vẫn còn rất ngỡ ngàng. Đó là việc mà người chết chôn xuống sau ba năm lại  đào lên, chuyển xương vào tiếu sành và chôn xuống lần hai. Việc này duy nhất chỉ có ở một vài nơi trên miền Bắc nước ta.

Cách đây đã khá lâu, tình cờ tôi gặp được ông thầy địa lý tên là Nguyễn Trực, người đất  Hiệp Hòa, Bắc Giang. Thầy sinh năm 1910 (Canh Tuất ), đi ăn cơm thiên hạ từ lúc 13 tuổi. Lúc tôi gặp thì thầy đã ngoài 70 tuổi, có bộ râu bạc khá dài, lưng hơi còng nhưng bước đi còn rất vững chãi.Thầy có đôi mắt tinh nhanh như loài chim, nhất là lúc đi “Tầm long điểm huyệt”. Thầy không uống rượu, không nghiện thứ gì. Vợ thầy nhiều hơn vài tuổi, mắt kém, lưng còng hơn thầy. Thầy không có con nên đã nhận một người con nuôi.  Lần đầu khi chúng tôi  gặp vợ chồng người con nuôi thì anh đã có 2 con nhỏ rồi.
Tôi còn nhớ con đường vào nhà thầy đi qua một cánh đồng mênh mông, ngạt ngào hương lúa nồng.  Xa xa có vài ngọn núi chạy ngang mờ trong mây in trên nền trời xanh.
Nhà thầy rất đơn sơ, tường xây cay đất, mái lợp ngói tây. Trong nhà đồ đạc sơ sài, một chiếc giường cũ, một cái chõng tre dùng để tiếp khách với bộ chén vại và chiếc xuyến bằng sứ  Bát Tràng cũ kỹ. Không bàn thờ. Tất cả trông rất đạm bạc. Ngoài sân có rất nhiều cây, một hàng cau, dàn trầu, một cây mít giống hiếm, những cây chanh lá dày thơm đặc biệt…Ngay ngoài cổng vào là một  cây dã hương to, thân thẳng tắp, có lẽ nó cao nhất làng.
Nhóm theo học thầy có tôi, anh La Hậu, Phạm Thành, Đỗ San, Chu Thảo. Mỗi người được thầy dạy theo một cách khác nhau, tùy thuộc vào khả năng nhận thức. Anh La Hậu đươc thầy gọi là  người có cái “tràng” như ruột con trâu. Anh Đỗ San có “Can” như  đá cuội. Còn tôi thì thầy bảo  “Khẩu” giống như “gà trống” gáy sáng…
Thời gian để tiếp xúc trực tiếp với thầy rất ít bởi công việc của thầy rất bận. Sách vở về lĩnh vực này  trong giai đoạn đó rất khan hiếm, nên việc truyền đạt kiến thức cơ bản của thầy cho chúng tôi theo phương châm “mưa dầm thấm lâu”. Tôi được thầy ưu ái một chút bởi vì biết vâng lời, nhanh hiểu và cũng biết bập bẹ chữ Tàu. Tôi còn nhớ như in những bài cơ bản đầu tiên, ví dụ cách tính hàng Can của tháng, của giờ:
                 Giáp Kỷ chi niên Bính tác sơ
                 Ất Canh … Mậu vi đầu
                 Bính Tân …tòng Canh khởi
                 Đinh Nhâm …Nhâm thuận hành
                 Mậu Quý hà phương …Giáp
Và để biết tổng quát về một người, thầy dạy cho cách tính theo   “Can, đởm, tràng, mao, khẩu, trủy, trảo, nha, giác, túc”.  Thầy hướng dẫn cả cách đọc  “Thông thư ngọc hạp” và  lịch “Vạn sự” ,  hiểu về “Tróc Long” và cách đặt địa bàn…
Tróc Long cổ

Thầy tinh thông về địa lý Dương cơ (Nhà ở) và Âm phần” (mồ mả). Sách của thầy viết toàn chữ Nho, có nhiều chữ cổ, xếp thành cột, đọc từ phải sang trái (chữ Việt Nam ta đọc từ trái sang phải). Ngoài sách ra, thầy còn một dụng cụ không thể thiếu trong khi làm việc đó là chiếc “Tróc Long”. Tróc Long là một vật hình tròn đường kính cỡ 20 phân, có rất nhiều vòng chữ in từ trong ra đến ngoài, ở giữa là một chiếc địa bàn cỡ bằng  đồng xu, kim óng ánh lung linh, nhỏ bằng sợi tóc, có 2 màu xanh đỏ luôn chỉ hướng Nam – Bắc. Sau này tôi cũng chế ra một chiếc “Tróc Long”, nhưng nó khác với “Tróc Long”cổ của thầy, vì nó rất Việt Nam (Trời tròn Đất vuông) và các vòng của nó xoay tròn được  (Biến hóa khôn lường).  Một lần tôi đưa chiếc “Tróc Long”  đó để thầy xem, thầy cầm nó ngắm một lúc rồi đưa lại cho tôi và nói: “Tao chẳng hiểu gì cả !” (Thầy thường xưng “tao” một cách thân mật với chúng tôi).

Tróc Long VN

Có những lần chúng tôi theo thầy đi cải táng. Thầy hướng dẫn cặn kẽ cách xếp cốt vào tiểu sành. Cách đặt “Tróc Long”, phân kim tìm hướng huyệt, đâu là tay long, tay hổ, đâu là Án và Minh đường… Một công việc rất tỉ mỉ và cẩn thận. Thầy dạy chúng tôi:  “Phân kim như chia ngọc”.
Để xác định hướng nhà (Dương cơ), thầy bảo chủ nhà đưa ra một cái mâm, đổ vài đấu gạo vào mâm, thầy nhẹ nhàng đặt “Tróc Long” trên mâm gạo đã được san phẳng. Sau đó căng chỉ hai đầu, chạy qua mặt địa bàn, xác định “Sơn và hướng”. Động tác rất trang nghiêm đầy bí ẩn …
Có lần tôi hỏi thầy: Tại sao chỉ có ở miền Bắc ta mới có phong tục “Cải táng” (hay còn gọi là sang cát), thầy im lặng rất lâu, rồi nhìn thẳng vào mắt tôi, thầy kể:
 “Thời xưa, đàn ông đa thê (nhiều vợ), nhất là những nhà giàu có. Đã nhiều vợ lại ích kỷ, gia trưởng, hẹp hòi, thậm chí còn hay “ ghen bóng ghen gió”. Nhiều ông chồng lòng dạ không yên bởi nghĩ rằng trong những bà vợ của mình,  bà nào chung thủy, liệu rằng có bà nào trót quan hệ “mây mưa trăng gió” với người đàn ông nào khác ?...
Cũng từ cổ xưa người ta đã biết nếu người đàn bà nào có quan hệ tình ái (tình dục) với một người đàn ông thì sau khi chết chôn một vài năm, khi bới lên xem, ở đốt xương cụt sẽ có một chấm đen. Nếu quan hệ với 2 hoặc 3 người đàn ông khác thì sẽ có hai hoặc ba chấm đen… Và tục cải táng cũng bắt nguồn từ đó” (để giải đáp cho một bí mật).
Thầy cũng tiết lộ thật với tôi rằng “Việc làm này (tức cải táng) chẳng có tác dụng gì đâu con ạ.” Câu này thầy nói rất nhanh làm tôi ngạc nhiên!
Tôi thầm nghĩ trong lòng “chẳng có tác dụng gì” nhưng sao thầy vẫn làm việc này trong bao nhiêu năm rồi, từ lúc thầy 13 tuổi đã bước vào nghề (?).
Cũng từ ngày ấy, tôi mới hiểu tại sao vua chúa không bao giờ cải táng. Có nhiều nước, nhiều dân tộc người chết được an táng  bằng cách đào sâu chôn chặt, thế mà nước họ, dân tộc và xã hội của họ vẫn văn minh,  phát  triển. Hoặc trên thế giới cũng có những phong tục dành cho người chết như: Điểu táng (xác người được xẻ ra để chim kền kền ăn), Hỏa táng (xác người được thiêu, sau đó tro được  đem rắc xuống sông xuống biển), Thực táng (xác người chết được đặt giữa nhà, người sống nhảy múa xung quanh,từng  người trong gia đình cắt xẻo thịt người chết để ăn …cho đến hết !), ...
Thời cổ Ai Cập, khi các Pharaon dùng thuật ướp xác trong các kim tự tháp thì cũng từ đó nền văn minh Ai Cập bị sụp đổ.
Đã có rất nhiều người nhờ thầy sang cát đặt mồ mả. Nhưng tôi chứng kiến nhiều người cũng chẳng vì thế mà phát lên được. Thậm chí có người thì càng nghèo đi, có người rơi vào cảnh tù tội, có người phá sản… Có những nhà  khi cải táng cho người thân, sau đó trong gia đình họ hàng có người lâm nhiều bệnh, thần kinh bất an, tính tình thay đổi, có người bị ung thư rồi chết…
Cải táng cũng giống như làm đám ma lần thứ hai. Gia đình rất vất vả, tốn kém, nhất là những nhà nghèo....Đêm hôm âm u, giá rét, con cái cháu chắt kéo nhau ra bãi nghĩa trang hiu hắt, đứng quanh mả người chết đã được lật ván thiên, khóc lóc ri rả, đau thương… Chỉ khổ cho các con trẻ và các ông bà cao tuổi.
Đứng về góc độ khoa học  mà đánh giá thì công việc “cải táng” rất mất vệ sinh, cả một vùng bốc mùi hôi thối, gây ô nhiễm nặng môi trường. Bước vào nghĩa trang có “cải táng” chỉ thấy đất đai bị đào bới nham nhở lở loét làm mất đi vẻ đẹp trang nghiêm là nơi người chết an nghỉ. Có trường hợp mả này vừa bới lên “cải táng” mới được vài ngày thì ngay sau đó đã có đám khác chôn vào.Còn có cả trường hợp  xác đã chôn xuống 3 năm,  đến kỳ “cải táng” khi đào mả lên, thịt vẫn chưa tiêu hết, lúc ấy phải lấy dao róc thịt, trông thật khiếp sợ và đau lòng…”Cải táng” thật không khoa học và văn minh chút nào!
    Nhà nước ta không có luật “người chết phải cải táng”.
    Phật giáo “Từ bi – Trí Tuệ”  không có Pháp quy định người chết phải “Cải táng” ! ...
Sau này, tôi còn có dịp tiếp xúc với một vài thầy địa lý có tầm cỡ. Nhưng điều cơ bản mà tôi nhận biết được ở các thầy là khi làm về “Âm Phần”, các thầy thiểu hẳn một chân lý khoa học là: “Thân xác được sinh ra từ cát bụi lại trở về với cát bụi”.
     Và có một  năng lượng tồn tại vĩnh hằng thì các thầy địa lý lại không bao giờ có ân huệ được nhìn thấy!
Dù sao quy luật về vùng “Ánh Sáng” “Bóng Tối” vẫn luôn tồn tại cạnh nhau.  Chỉ có điều trí tuệ ta có nhận biết và phân biệt  được  ta đang “Sống” ở vùng nào?  Điều đó khẳng định rõ cội nguồn của một “Đẳng Cấp”,  một “Giống Nòi”!
                                                                                                                  Hà Nội, 13 tháng I năm 2012

Friday, July 24, 2015

Bệnh vẩy nến và cách chữa trị bằng hành hoa

nguồn: http://www.benhvaynen24h.com/2015/07/benh-vay-nen-va-cach-chua-tri.html

Như chúng ta đã biết thì bệnh vẩy nến có nguyên nhân do rối loạn miễn dịch và yếu tố di truyền hoặc do tác động của môi trường sống... Trong bài viết này, chúng tôi xin chia sẻ một kinh nghiệm hay liên quan đến bệnh vẩy nến và cách chữa trị bằng một bài thuốc đơn giản, đã có một số người áp dụng thấy khá hiệu quả.

"Tôi là người đã từng bị bệnh viêm da cơ địa (chàm) và á sừng nặng chữa mãi không khỏi, dùng hết thuốc bôi da loại này đến loại kia vẫn không thể khỏi, chỉ đỡ một thời gian rồi sau đó không bôi thuốc nữa bệnh lại quay trở lại, còn nặng hơn trước. Ai đã từng bị những bệnh như thế này mới hiểu được nỗi khổ tâm của người bệnh khi luôn mang trong mình nỗi lo lắng người thân, bạn bè, đồng nghiệp một ngày nào đó phát hiện và xa lánh mình. Suốt ngày phải mặc áo dài tay, hạn chế mọi hoạt động ngoại khóa đông người, từ chối mọi cuộc đi chơi xa, nhất là đi biển vì phải dấu bệnh. Cuộc sống là những chuỗi ngày mặc cảm, buồn chán, thậm chí nhiều khi tuyệt vọng. Sau khi tôi tình cờ được mách một bài thuốc chữa bệnh từ một người họ hàng, tôi đã làm thử và kỳ lạ thay, bệnh đã hết và hết dứt điểm. Tôi vào diễn đàn này, đến box này và gặp những người cũng đang buồn và khổ về những căn bệnh quái ác kia, vì vậy tôi rất muốn chia sẻ những kinh nghiệm từ chính bản thân mình. Mong rằng tất cả các bạn sẽ khỏi bệnh, cuộc sống sẽ trở lại những tháng ngày vui vẻ, nhẹ nhõm và hạnh phúc.

Bài thuốc rất đơn giản, không phức tạp và chi phí rất rẻ, đó là mọi người hãy dùng HÀNH HOA. Tôi cũng không hiểu sao những cây hành hoa lại làm được điều kỳ diệu này, chỉ phỏng đoán rằng trong hành hoa có những chất làm tiêu độc trong máu, thanh lọc máu, giúp chữa bệnh dứt điểm từ bên trong.




Cây hành hoa trị được bệnh vẩy nến

Các bạn dùng 1 lạng hành hoa mỗi ngày, dùng bằng cách trần qua nước nóng. Tuy nhiên, nếu ăn trực tiếp sẽ khó ăn, vì vậy, các bạn nấu cùng mì tôm. Hành hoa 1 lạng mua về bỏ rễ, dùng cả cây cắt khúc. Cho hành hoa cắt nhỏ và mì tôm, gói súp vào một bát tô lớn. Nấu nước sôi rồi đổ vào trần (đừng trần chín quá làm giảm tác dụng), sau đó ăn húp cả nước. Bằng cách này các bạn có thể ăn được 1 lạng hành hoa mỗi ngày khá dễ dàng. Chịu khó ăn trong khoảng 2 tuần sẽ khỏi.
Tác dụng của hành hoa rất nhanh chóng. Sau khi ăn lần đầu tiên bạn sẽ thấy da bỗng nhiên săn lại, các vết chàm, vảy nến bong đi, những chỗ lở loét do gãi khô lại và tác dụng rõ rệt ngay từ lần đầu tiên. Chỉ khoảng 2, 3 lần ăn các bạn sẽ thấy bệnh thuyên giảm thấy rõ, ngứa và gãi gần như ít hẳn, da trắng dần trở lại. Tuy nhiên, để trị dứt điểm và bệnh không quay trở lại chúng tay nên duy trì dùng thường xuyên khoảng 2, 3 tuần, bệnh sẽ chia tay chúng ta.

Mong rằng tất cả những ai đã, đang bị những căn bệnh ngoài da quái ác hành hạ sẽ đều khỏi bệnh mà không phải tốn kém đi thầy thuốc này, thầy thuốc nọ tốn kém nữa nhé. Niềm vui sống trở lại trên nụ cười của mọi người. Tác dụng điều trị mọi người hãy thông báo cho tớ nhé. Mong nhận được hồi âm và những tin vui từ mọi người !
"

Trên đây là một kinh nghiệm chữa bệnh vảy nến, chàm, á sừng hay viêm da cơ địa nói chung của thành viên MVTD chia sẻ trên WTT. Quý vị có thể áp dụng cách chữa bệnh đơn giản và dễ thực hiện này, một số người đã trải nghiệm và cho đánh giá khá tốt : Tùy theo mức độ nặng nhẹ của bệnh mà phương thuốc này có thể làm giảm hoặc trị khỏi hoàn toàn.

Cách tẩy lông ở phụ nữ Dao

Mình đọc được bài này trên báo Đang yêu (đặc san báo Phụ nữ Thủ đô) số 19. Post lại để ai cần thì dùng nhé!

Con gái tôi năm nay đã bước sang tuổi 16, cháu là một thiếu nữ ngoan, chăm chỉ học hành .. Tôi là cô giáo nên biết cách dạy con mình trở thành một cô gái có đầy đủ công – dung – ngôn – hạnh. Ai gặp cháu cũng rất ấn tượng trước tính cách hiền lành, ngoan ngoãn. Về tính cách, lối sống, kiến thức của cháu không có gì để tôi phải lo lắng. Tôi rất yên tâm bởi con mình đã được trang bị đầy đủ để bước vào cuộc sống của một thiếu nữ ở thời đại @ này.
Thế nhưng mọi chuyện đã trở nên rắc rối với con gái tôi khi bước vào cái tuổi hết sức nhạy cảm này. Bỗng nhiên làn da của cháu trở nên xấu xí bởi có quá nhiều lông tơ mọc lên. Ban đầu mẹ con tôi cứ nghĩ đấy chỉ là dấu hiệu của tuổi mới lớn. Lớp lông tơ ban đầu khá mỏng, mọc phủ khắp người, đặc biệt ở cổ tay và cổ chân, nhưng dần dần chúng chuyển màu rồi mọc dày hơn. Con gái tôi phát hoảng, mỗi lần đi đâu, hoặc phải mặc váy cháu vẫn phải cạo thật kỹ mới dám ra ngoài. Nhưng đó chỉ là giải pháp tạm thời, chỉ sau vài ngày lớp lông đáng ghét ấy lại mọc tốt như cũ, thậm chí chúng còn mọc dài hơn và đậm màu hơn.

Khỏi phải nói con tôi buồn như thế nào, bình thường cháu đã là người điềm tĩnh nhưng bây giờ trở nên cáu bẳn, hay lo lắng và không muốn đi ra ngoài. Cháu sợ mọi người nhìn thấy làn da và lớp lông không bình thường ấy. Tôi là mẹ nên rất hiểu con mình, thật tai hại nếu không tìm được cách tống khứ cái của nợ ấy đi. Hai mẹ con tôi đã lục tìm đủ mọi tài liệu, sách báo, hoặc những trung tâm làm đẹp để nghe họ tư vấn và mua thuốc tẩy lông.

Nhưng cũng chỉ là phương pháp tạm thời, mọi loại thuốc chỉ có tác dụng vài ngày, dài nhất là một tuần. Do dùng quá nhiều loại thuốc cộng với những phương pháp tẩy lông hiện đại ở trung tâm làm đẹp mà da con gái tôi bị dị ứng, nổi mụn đau rát. Nhiều đêm tôi thấy cháu đứng trước gương mà khóc. Từ đó trở đi cháu không dám mặc những bộ đồ ngắn, lúc nào quần áo cũng kín mít dù trời có nóng đến mấy. Thế nhưng mọi chuyện chưa dừng lại ở đấy, tự nhiên trên mép cháu xuất hiện hai hàng ria rất đậm. Đến nước này thì con gái tôi như phát điên, cứ sáng ra là cháu dùng dao lam cạo sạch, nhưng hôm sau đã thấy chúng mọc trở lại, và do dùng dao cạo nhiều, chân lông bắt đầu cứng lại và ngày càng thẫm màu hơn.

dao-do 

Phụ nữ người Dao từ bé đã biết cách tẩy lông

Lúc này thì cháu ở lỳ trong nhà, lúc nào cũng bị ám ảnh bởi lớp lông trên cơ thể mình. Bằng linh cảm của người mẹ tôi biết con mình bắt đầu mắc chứng trầm cảm. Cháu hay nổi cáu, bực tức với bất cứ ai hỏi đến chuyện này, còn với các bạn trai thì cháu hầu như không muốn gặp. Vài tháng trước đây khi trường cháu tổ chức lễ tốt nghiệp phổ thông, do không thể vắng mặt, cháu đã dùng thuốc tẩy lông khá nhiều và bị dị ứng da nặng, nói chính xác là bị nhiễm trùng da. Cả người cháu mẩn ngứa, nhiều chỗ bị mọng nước nên rất đau rát, các bác sỹ kết luận rằng do lạm dụng quá nhiều thuốc nên cơ thể phản ứng, nếu còn dùng tiếp nguy cơ nhiễm trùng rất cao, thậm chí bị hoại tử. Vợ chồng tôi rất buồn, cháu là con gái duy nhất trong nhà, lại đang tuổi ăn tuổi học, tự nhiên lại mắc cái chứng bệnh nghiệt ngã này. Vợ chồng tôi quyết định đưa cháu sang Singapore để khám, các bác sỹ vẫn lắc đầu vì da cháu vẫn đang bị tổn thương, chưa thể can thiệp được. Hơn nữa họ cũng nói rằng đây là căn bệnh lạ, chưa có tiền lệ, nếu chữa trị cũng chỉ dùng thuốc tẩy lông kết hợp với những loại thuốc dưỡng da thông thường. Vợ chồng tôi cố nán lại đưa cháu qua nhiều nơi nhưng tất cả đều có kết luận na ná như nhau.

Thời gian này tâm tính con gái tôi trở nên bấn loạn, cháu gần như tuyệt vọng và có nhiều hành động bất thường, các bác sỹ tâm lý kết luận rằng con tôi mắc chứng trầm cảm nặng, tôi cầu xin trời phật hãy để tôi chịu thay con gái căn bệnh oan nghiệt này. Tôi đã già có thể chịu được lớp lông xấu xí kia, nhưng con tôi – một thiếu nữ mới lớn nó không đáng phải chịu như vậy.

Thời gian này chồng tôi khá bận vì chuẩn bị cho đại hội các Dân tộc thiểu số Việt Nam (ông xã tôi công tác tại UBDT) nên thường phải ngủ lại cơ quan. Một buổi chiều chồng tôi đưa một vị khách đặc biệt về nhà, đó là chị Triệu Mùi Sùng, người dân tộc Dao đỏ. Chị là giáo viên ở huyện Nguyên Bình (Cao Bằng), trước đây đã có thời gian công tác cùng chồng tôi khi anh ấy còn ở miền núi. Nhà có khách nhưng đang có chuyện buồn nên tôi chẳng hào hứng, trong bữa ăn tháy con gái tôi chỉ cúi mặt ăn, miệng lại sưng húp nên chị Sùng mới hỏi thăm, vợ chồng tôi buồn bã kể lại căn bệnh lạ này.
Chị Sùng nhìn lớp da trên cổ tay con tôi một lát rồi mỉm cười nói: “không sao, cô có thể chữa cho cháu, nhất định khỏi …” Vợ chồng tôi vẫn nghĩ chị chỉ động viên con bé, nhưng sau bữa cơm chị Sùng bảo tôi lấy ra một cuộn chỉ, ít lá bưởi và một ít tro bếp. Tôi phải bắt xe xuống nhà bà ngoại mới kiếm được lá bưởi và tro bếp cho chị. Thực lòng tôi không tin chị sẽ chữa khỏi nhưng vì chị rất nhiệt tình nên tôi miễn cưỡng đi.

tay-long 

Lá bưởi và tro bếp nguyên liệu chính tẩy lông của người Dao

Sau khi đã có đầy đủ lá bưởi và tro bếp, chị Sùng bắc cái chảo lên bếp, đổ tro vào và rang cho nóng lên, khi tro nóng chị lại bỏ thêm lá bưởi vào. 

Chị vừa làm vừa giải thích: “Phụ nữ người Dao từ bé đã biết cách tẩy lông, cách này ai cũng biết, nhất định khỏi…” 

Sau đó chị đổ tro nóng cùng lá bưởi vào một miếng vải mỏng, chườm lên cổ tay con gái tôi chừng mười phút. Khi chị bỏ cái “túi chườm” kỳ lạ ra, tôi thấy rõ lớp lông ở cổ tay con tôi dựng lên trông rất sợ, sau đó chị lấy chỉ xe lên chỗ vừa chườm ấy. Thật kinh ngạc, những sợi lông cứ thế bị bật tung, làn da trắng muốt ngày nào của con tôi lộ ra một cách kỳ diệu.

Chị Sùng bảo, hôm nay chỉ làm tạm thời thế, chờ vài ngày nếu không thấy nó mọc lại hãy làm chỗ khác, từ từ mà làm, đừng nóng vội. Thế rồi chị về hội nghị, không quên động viên tinh thần con gái tôi.

Hai hôm sau, con gái tôi reo lên khi thấy cổ tay mình vẫn trắng nõn, lớp lông bị chị Sùng tẩy không mọc lại. Khỏi phải nói mẹ con tôi mừng thế nào, và ngay ngày hôm đó chúng tôi “thực hành” như những gì chị dạy, lớp lông kỳ quái ấy bị tẩy sạch, trả lại làn da trắng nõn tuổi trăng tròn cho con gái tôi. Thế nhưng mẹ con tôi vẫn lo, biết đâu chúng sẽ mọc lại, nhưng một tuần, hai tuần rồi ba tuần không một sợi lông xấu xí nào mọc nổi, ngay cả hàng ria mép ghê gớm ấy cũng biến mất một cách lạ kỳ. Ơn trời con gái tôi đã khỏi bệnh, làn da lại nguyên vẹn như xưa. Đến lúc này mẹ con tôi mới nhớ đến chị Sùng, nhưng hội nghị đã kết thúc, chị trở về làng bản ở núi rừng Cao Bằng. Nhất định mẹ con tôi sẽ lên thăm chị, cách chữa bệnh của chị thật đơn giản nhưng tuyệt vời làm sao. Mẹ con tôi rất biết ơn chị .

Bài viết chia sẻ trên diễn đàn Webtrotho

Friday, July 10, 2015

Cách tính kim lâu

Theo các cụ, “Lấy vợ xem tuổi đàn bà, làm nhà xem tuổi đàn ông” và ” 1, 3, 6, 8 Kim lâu, dựng nhà, lấy vợ, tậu trâu thì đừng!”.


Từ xa xưa, mỗi khi làm bất cứ một việc lớn nào, hầu hết người dân Việt Nam đều xem ngày tốt xấu, chọn tuổi với ý nghĩa để công việc được thuận buồm xuôi gió. Chuyện dựng vợ gả chồng vốn là chuyện quan trọng của cả đời người nên cũng được cất nhắc rất kĩ lưỡng.Nhưng thực chất Kim Lâu là gì? cách tính Kim Lâu ra sao thì không phải ai cũng biết.Theo các cụ, “Lấy vợ xem tuổi đàn bà, làm nhà xem tuổi đàn ông” và ” 1, 3, 6, 8 Kim lâu, dựng nhà, lấy vợ, tậu trâu thì đừng!”. Điều này cũng đã trở thành lệ, ăn sâu vào đời sống tinh thần của mỗi người. Bởi vậy, hễ tính chuyện trăm năm, để tình yêu được bền vững, người ta lấy tuổi của người con gái để chọn năm cưới. Tuổi đẹp có thể cưới được là những tuổi không chạm tới tuổi Kim lâu. Cũng theo các cụ truyền lại, tính tuổi cưới phải tính tuổi mụ và tuổi Kim lâu là 1,3,6,8. Cách tính Kim lâu bấm ngày được truyền miệng từ đời này sang đời khác.

1. Nguyên thuỷ cách tính tuổi Kim lâu được viết trong cuốn sách “Thông thư” của Trung Hoa cổ. Theo như sách viết, khi dựng vợ, gả chồng, cần tránh 3 tuổi Kim Lâu, Hoàng Ốc, và Tam tai. 

Cách tính tuổi Kim Lâu như sau: lấy tuổi mụ của người trụ cột trong gia đình chia hết cho 9: 

+ Nếu dư 1 là phạm Kim lâu thân (Gây tai hoạ cho bản thân người chủ); 

+ Nếu dư 3 là phạm Kim lâu thê (Gây tai hoạ cho vợ của người chủ); 

+ Nếu dư 6 là phạm Kim lâu tử (Gây tai hoạ cho con của người chủ); 

+ Nếu dư 8 là phạm Kim lục súc (Gây tai hoạ cho con vật nuôi trong nhà); 

Riêng cái này có phạm cũng không sao nếu bạn không phải người kinh doanh chăn nuôi hoặc quá yêu quý động vật . 

+ Nếu chia hết hoặc có số dư khác các số nêu trên là chọn được tuổi làm nhà không phạm Kim lâu. 

Tóm lại, Các tuổi Kim Lâu cần tránh: 12, 15, 17, 19, 21, 24, 26, 28, 30, 33, 35, 37, 39, 42, 44, 46, 48, 51, 53, 55, 57, 60, 62, 64, 66, 69, 71, 73, 75.Các tuổi Hoàng Ốc cần tránh: 12, 14, 15, 18, 21, 23, 24, 27, 29, 30, 32, 33, 36, 38, 39, 41, 42 , 45, 47, 48, 50, 51, 54, 56, 57, 60, 63, 65, 66, 69, 72, 74, 75.
 
Các tuổi gặp hạn Tam tai cần tránh: 

+ Người chủ tuổi Thân-Tí-Thìn gặp hạn Tam tai vào năm Dần-Mão-Thìn 

+ Người chủ tuổi Dần-Ngọ-Tuất gặp hạn Tam tai vào năm Thân-Dậu-Tuất 

+ Người chủ tuổi Tỵ-Dậu-Sửu gặp hạn Tam tai vào năm Hợi-Tí-Sửu 

+ Người chủ tuổi Hợi-Mão-Mùi gặp hạn Tam tai vào năm Tỵ-Ngọ-Mùi


2. Theo cổ học phương Đông, 24 phương vị gồm 8 thiên can, 12 địa chi và 4 quẻ Khôn, Càn, Cấn, Tốn được mô tả theo hình vẽ dưới (ảnh tròn).
 
Phương vị
 
Các số dư 1, 3, 6, 8 đều thuộc Tứ Mộ (tức 4 cung Thìn, Tuất, Sửu, Mùi) và Tứ Sinh (tức 4 cung Dần, Thân, Tỵ, Hợi). Mùi và Thân thuộc Tây Nam. Tuất và Hợi thuộc Tây Bắc. Dần và Sửu thuộc Đông Bắc. Thìn và Tỵ thuộc Đông Nam. Đây cũng chính là phương vị của 4 quẻ Khôn, Càn, Cấn, Tốn. Từng quẻ nằm giữa hai ngôi Tứ Sinh và Tứ Mộ. Phong thủy quy định Nam ở phía trên, Bắc ở phía dưới (khác với cách nhìn ở bản đồ), Đông bên tay trái hình vẽ, Tây bên tay phải hình vẽ. Như vậy: Kim Lâu Thân là số 1 ở cung Khôn góc Tây Nam. Kim Lâu Thê là số 3 ở cung Càn góc Tây Bắc. Kim Lâu Tử là số 6 ở cung Cấn góc Đông Bắc. Kim Lâu Súc là số 8 ở cung Tốn góc Đông Nam.Theo đó, có 8 tuổi không kỵ Kim Lâu là: Tân Sửu, Tân Mùi, Kỷ Sửu, Kỷ Mùi, Canh Dần, Nhâm Dần, Canh Thân và Nhâm Thân. Với 8 tuổi này, nếu Hoàng ốc cũng tốt thì có thể xây nhà. 52 tuổi còn lại trong hoa giáp, nếu phạm Kim lâu, phải kiêng kỵ. Cách tính Hoàng ốc: Dùng 6 đốt của 2 ngón tay theo hình dưới để tính Hoàng ốc. Mỗi đốt ngón tay có tên tượng trưng như sau:


3 cung tốt là

Nhất Kiết, Nhì Nghi và Tứ Tấn Tài. 

3 cung xấu là: 

Tam Địa Sát, Ngũ Thọ Tử và Lục Hoàng Ốc. 

Cách tính: 

Khởi 10 tuổi tại Nhất Kiết, 

20 tuổi tại Nhì Nghi, 

30 tuổi tại Tam Địa Sát, 

40 tuổi tại Tứ Tấn Tài, 

50 tuổi tại Ngũ Thọ Tử, 

60 tuổi tại Lục Hoàng Ốc. 

Việc xét theo bàn tay Kim lâu được tính như sau:


Dùng 9 đốt của 3 ngón tay theo hình dưới để tính:


 
 

5 cung Khảm, Ly, Chấn, Đoài và Trung cung được xây nhà. 

4 cung Khôn, Càn, Cấn, Tốn kiêng kỵ không xây nhà.


Cách tính: Khởi 10 tuổi tại cung Khôn.  


20 tuổi tại cung Đoài. 

30 tuổi tại cung Càn. 

40 tuổi tại cung Khảm. 

50 tuổi tại Trung cung. 

60 tuổi tại cung Cấn. 

70 tuổi tại cung Chấn. 

80 tuổi tại cung Tốn. 

90 tuổi tại cung Ly. 

Ví dụ, người 28 tuổi âm lịch làm nhà. 20 tuổi bắt đầu từ cung Đoài, 21 tuổi tại cung Càn, 22 tuổi tại cung Khảm, 23 tuổi tại cung Cấn, 24 tuổi tại cung Chấn, 25 tuổi tại cung Tốn, 26 tuổi tại cung Ly, 27 tuổi tại cung Khôn, 28 tuổi tại cung Đoài. Như vậy, người này làm nhà vào năm 28 tuổi âm, thì được.
Trường hợp đặc biệt, nếu người chồng của gia đình đó đã mất thì lấy tuổi của con trai để tính việc xây nhà. Nếu gia đình đó không có con trai thì lấy tuổi của người đàn bà tính Hoàng ốc và Kim lâu cũng như trên để xây nhà.


3. Cách hóa giải vận hạn 

Các chuyên gia cho biết, theo tài liệu cổ và kinh nghiệm dân gian nếu gặp những năm “tứ kim lâu”, “lục hoàng ốc” hoặc “tam tai” thì không nhất thiết không xây dựng hoặc cưới gả. Theo cách “có đóng, có mở” rất linh hoạt và giải toả tâm lý cho gia chủ có thể hoá giải như sau:Nếu gặp năm Tứ kim lâu hoặc Tam tai thì gia chủ có thể “mượn tuổi” nghĩa là nhờ một người khác (thường là người thân) có tuổi không phạm phải Tứ kim lâu và Tam tai đứng ra thay để thực hiện công việc (cúng bái, động thổ, trông coi việc xây cất…). Nếu gặp năm Hoàng ốc thì sau khi xây cất xong, gia chủ trước khi đến ở (nhập) cho người khác (thường là người thân, không chạm Hoàng ốc) đến ở một thời gian, sau đó mới dọn đến ở chính thức. Việc cưới xin nếu gặp Kim lâu thì “xin dâu hai lần” để hoá giải việc “đứt gánh giữa đường”.

Theo xemtuviso.com

Giá cả và giá trị

Albert Einstein và J.K. Rowling cả 2 cùng sống bằng nghề viết. Công cụ của họ là bút chì và giấy.
Einstein là nhà khoa học vĩ đại nhất mọi thời đại, Time chọn ông là The man of the Century. Ông đặt nền móng cho Vật lý hiện đại, thay đổi quan niệm của loài người về không gian, thời gian và vật chất. Từ cái iPhone bạn đang cầm đến bom nguyên tử đều được làm trên cơ sở các lí thuyết của ô.
Khi công bố 4 công trinh căn bản nhất vào năm 1905 ông đang là nhân viên quèn ở phòng bản quyền Thụy sỹ. Khi sang Mỹ định cư với tư cách là nhà khoa học số 1 thế giới, ông có mức lương 25 usd/ngày. Cả đời ông kiếm được không quá 1 triệu usd từ tiền thưởng của giải Nobel Vật lý năm 1921 và tiền giảng dạy tại trường ĐH. Với đóng góp của mình cho KH, Einstein xứng đáng nhận 4 giải Nobel.
Sau này những người thừa kế của ông nhận được khoản tiền khá lớn do Disney và Nestle trả do sử dụng tên ông trên các SP Baby Einstein, hoàn toàn ko liên quan đến các công trình khoa học mà chỉ vì tất cả các ông bố bà mẹ đều muốn con mình sẽ thông minh như ông.
Dù sao ông cũng đủ tiền nuôi gia đình và sống bình thường như 1 ng Mỹ trung lưu. Sự kính trọng mà nhân loại dành cho ô như một con người và như một nhà khoa học là tuyệt đối.
Rowling là nữ nhà văn Anh, ng đã viết bộ truyện Harry Porter nổi tiếng. Bà kiếm được hơn 1 tỷ usd từ tác phẩm này và các SP liên quan ( phim, hàng hóa mang nhãn hiệu HP...). Thương hiệu HP hiện được đánh giá 15 tỷ usd, bà còn tiếp tục kiếm được tiền từ bản quyền HP dài dài.
Tôi rất kính trọng Rowling và ko hề muốn hạ thấp giá trị các tác phẩm của bà nhưng rõ ràng GIÁ TRỊ các nghiên cứu của Einstein đối với nhân loại cao hơn nhiều lần so với các tác phẩm của Rowling. Vậy tại sao nhân loại trả GIÁ cho các ngiên cứu của Einstein chưa đến 1 phần ngàn so với GIÁ trả cho các tác phẩm của Rowling? Có sự khác biệt rất lớn giữa GIÁ CẢ và GIÁ TRỊ ở đây. Tại luật bản quyền chăng?
Ko phải. Einstein và Rowling đều được luật sở hữu trí tuệ bảo vệ như nhau. Luật bảo vệ Einstein còn tót hơn đối với Rowling. Chưa có ai bị kiện vì vi phạm tác quyền của Einstein.
Với Rowling thì khác. Nhiều người kiếm tiền bằng cách in lậu sách, đĩa phim HP. Nếu ko bị ăn cắp tác quyền thì R kiếm được hơn 1 tỷ usd nhiều.
Tương tự như vậy ca sĩ Mĩ Tâm chỉ cần hát 1 đêm cũng kiếm được số tiền ngang với giải thưởng Fields của GS NBC.
Đấy là bản chất của thị trường. Giá cả chẳng liên quan gì đến giá trị. Giá do người mua và người bán quyết định độc lập với giá trị.
Điểm sai căn bản của học thuyết kinh tế Marx khi cho rằng giá PHẢI xoay quanh giá trị.
RIP Cụ.

By Minh Triết

Saturday, May 9, 2015

Nebraska – Giấc mơ triệu phú: Đi để nhận ra chân lý

Ly LyCập nhật 06:00 ngày 25/02/2014
Một cảnh trong phim Nebraska- Giấc mơ triệu phú. (Ảnh: G)

Là một trong những bộ phim tham gia đề cử tại giải Oscar 2014 ở hạng mục Phim xuất sắc, Nebraska của đạo diễn Alexader Payne kể về cuộc hành trình thú vị của nhân vật chính Woody Gran - người đàn ông 80 tuổi với giấc mơ trở thành triệu phú.

Nebraska của đạo diễn Alexander xoay quanh câu chuyện ông già Woody Grant (do Bruce Dernten thủ vai) - người đã ở độ tuổi 80 gần đất xa trời, đang sống trong ngôi nhà nhỏ cùng vợ và con gái, bỗng một ngày ông nhận được thông báo mình đã trúng thưởng một phần quà trị giá đến 1 triệu USD. Cả cuộc đời đã sống trong nghèo khó nên khi nhận được tin, Woody Grant đã rất hào hứng và quyết tâm sẽ vượt qua cả quãng đường xa từ Montana đến Nabraska để nhận phần thưởng của mình cho dù ông đang bị bệnh và không thể tự lái xe.
Vợ và con gái Woody Grant đã cố gắng thuyết phục rằng đó chỉ là trò lừa bịp, nhưng việc đi nhận 1 triệu USD đã trở thành nỗi ám ảnh đối với Woody Grant. Cuối cùng, sau nhiều ngăn cản, cậu con trai David cũng đồng ý đưa ông tới Nebraska. Trong suốt chặng đường đi của hai cha con, David và Woody Grant đã phải trải qua vô vàn những khó khăn sóng gió và cả những tình huống dở khóc dở cười. Cuối cùng, khi đến được Nebraska, hai người đàn ông khốn khổ này đã nhận ra mình đã bị lừa, Woody Grant nhận được một chiếc mũ thay vì phần thưởng 1 triệu USD mà ông mong muốn.
Đằng sau câu chuyện giản đơn về ước mơ, sự khao khát giàu sang của nhân vật chính, Nebraska còn mang đến cho người xem những giá trị tình cảm giữa những người thân trong gia đình, đồng thời phản ánh cuộc hành trình của nhân vật chính là cuộc hành trình đi để nhận ra giá trị cuộc sống và những khao khát đáng có của con người. Trong suốt cuộc hành trình, Woody Grant đã giảng hòa và tâm sự cùng cậu con trai của ông về những bài học hữu ích trong cuộc sống. Còn David, bản thân anh cũng nhận ra được nhiều thứ khi có cơ hội được ở bên và bảo vệ người cha già của mình.
‘ “Chẳng ai đánh thuế ước mơ và sự giàu sang là luôn là ước vọng chính đáng của con người...".
Nếu tiếp xúc ban đầu với nội dung câu chuyện người ta sẽ vẫn tin và cười nhạo vào việc một ông già sắp gần đất xa trời nhưng vẫn tin và bị ám ảnh vào giải thưởng giả mạo và tất nhiên, Alexander cũng biết rằng sẽ có nhiều người người nghĩ như vậy. Nhưng, ẩn ý ông muốn đem đến thông qua nhân vật chính là ước mơ chính đáng được trở thành triệu phú của một con người bình thường đã quen sống trong nghèo khó. Cả đời Wood Grant đã lao động cật lực nhưng vẫn không thể có "của ăn của để”, chính vì thế khi cuối đời, có được một cơ hội giàu sang, ông đã muốn chớp lấy ngay mặc cho con cái can ngăn rằng đó chỉ là cú bịp.
Nebraska đem đến một thông điệp nhẹ nhàng về cuộc sống:“Khi bạn cảm thấy bế tắc và cuộc sống quá nhàm chán, hãy đi và trải nghiệm để thay đổi mọi thứ. Cuộc đời là những chuyến đi và việc bạn thử thách chính bản thân trong những chuyến đi đó, biết đâu bạn sẽ tìm thấy đam mê, chân lí cho cuộc đời mình”.
Cuộc hành trình từ Montana đến Nabraska của nhân vật chính trở thành cuộc hành trình phản ánh khao khát tìm đến sự giàu sang của những con người có số phận nghèo khổ. Alexander Payen muốn mang đến một thông điệp đơn giản và ý nghĩa giành cho tất cả mọi người: “Chẳng ai đánh thuế ước mơ và sự giàu sang là luôn là ước vọng chính đáng của con người. Con người cần đi để nhận ra mọi thứ xung quanh, để học hỏi và chiêm nghiệm về cuộc sống”.
‘ Mặc dù không có kết quả tốt về doanh thu phòng vé nhưng Nebraska lại nhận được những đánh giá tốt từ các nhà phê bình phim.
Những cảnh quay của bộ phim được quay trên tông màu đen trắng đã trở thành yếu tố khá lạ mắt so với các bộ phim khác cùng nằm trong danh sách đề cử phim suất sắc nhất tại lễ trao giải Oscar năm nay. Nebraska cũng là bộ phim duy nhất bị thua lỗ khi doanh thu phòng vé không đáp ứng được chi phi sản xuất. Tuy nhiên, Nebraska được giới chuyên môn đánh giá cao và xứng đáng trở thành một ẩn số đáng chờ đợi cho giải thưởng tại lễ trao giải Oscar năm nay. Diễn viên nam chính Bruce Dern trong vai ông già Wood Grant cũng nằm trong danh sách đề cử Nam diễn viên chính xuất sắc nhất.
Đêm trao giải Oscar lần thứ 86 sẽ diễn ra vào ngày 2/3 tại nhà hát Dolby, Los Angeles (Mỹ).

Sunday, May 3, 2015

Hãy đo huyết áp hai tay và giải quyết ngay khi có chênh lệch

 Huyết áp là số liệu quan trọng nhất trong các số liệu sức khỏe vì nó biểu thị sức khỏe của hệ thống tim và mạch máu. Các loại bệnh khác cho dù khó trị đi nữa cũng còn cho thời gian để y học tìm cách khắc phục.Tim mạch mà có vấn đề thì đôi khi nó đánh gục một cơ thể khỏe mạnh trẻ trung chỉ trong vài phút đồng hồ và y học không kịp trở tay.
Một trong những nguyên nhân khiến cho nhiều người bị tai biến dù đã được khám sức khỏe định kỳ đều đặn là tình trạng chênh lệch huyết áp ở hai tay. 

 Ở Việt Nam hiện nay, thói quen đo huyết áp chỉ ở một tay khá phổ biến. Tùy theo vị trí được sắp xếp cố định của người đo và người được đo ở trong các cơ sở y tế mà bệnh nhân chỉ được đo huyết áp bên tay trái hoặc phải mà thôi. Nếu đi nơi khác thì lại có thể được đo HA ở tay bên kia. Vì vậy BN thường hay phát biểu rằng “ở chổ này nói là HA cao bắt uống thuốc, chổ kia lại nói là HA bình thường….”. Thực chất là sao? Sao lại có sự bất đồng giữa hai nơi như vậy?

 Vẫn biết rằng đo HA bởi 2 người khác nhau, bằng 2 máy khác nhau, thời điểm đo khác nhau thì trị số HA có thể khác nhau. Nhưng khó có thể chấp nhận sự chênh lệch xa đến mức bác sĩ phải đưa ra hai chỉ định mâu thuẩn nhau đến thế.
Đó là vì có nhiều trường hợp BN bị trở ngại một bên vùng động mạch cánh tay-đầu. Khi một bên bị trở ngại thì não bên đó bị thiếu máu, lập tức nó gởi tín hiệu về tim yêu cầu tim tăng cường máu cho nó. Tim nhận lệnh, thế là co bóp mạnh hơn để bên não bị thiếu có đủ máu để hoạt động. Thế là cánh tay bên kia vô tình bị nâng cao áp lực máu tạo ra sự chênh lệch HA ở hai tay. Chính xác hơn nữa là chênh lệch huyết áp ở hai bán cầu não.
Thế là hể uống thuốc HA thì bên này bình thường mà bên kia lại bị hạ thấp,đương nhiên việc tự điều chỉnh lại xảy ra; cứ thế HA không thể ổn định được…. Và rõ ràng vấn đề không được giải quyết đúng.
Thế là BS đổi thuốc hoặc BN đổi BS. Cứ thế…cho đến khi BN chán nãn hoặc lơ là với hiện trạng HA của mình.
Nếu chỉ đo HA ở một tay, tình hình này sẽ không được phát hiện. Thế là, một ngày nào đó BN bị tai biến, thật là oan uổng!!
Làm thế nào để ngăn ngừa tình trạng này? Đó là phải đo HA cho cả hai tay trái và phải. Nếu thấy hai tay chênh lệch nhau hơn 10 số thì cần đo lại mỗi bên 2 lần. Vì có khi BN hồi hộp khiến HA thể hiện không đúng. Đo tay này rồi tay kia, lập lại quy trình 2 lần như thế thì BN sẽ giãm hồi hộp và HA được thể hiện tương đối đúng với thể trạng của họ. Có khi đo xong lượt thứ nhì thì HA hai tay gần như nhau.
Nhưng nếu trị số HA 2 tay chênh nhau hơn 10 số thì làm sao?
Bạn hãy làm như sau:

Day với dầu bộ TIÊU VIÊM KHỬ Ứ (156 -+, 38 -+, 7 -+, 50, 37, 3 -+, 61 -+, 290 -+, 16 -+, 26), sau đó dùng cây cào nhỏ cào vùng sơn căn, vùng ấn đường cùng bên tay có HA thấp hơn (vùng giữa 2 mắt và giữa hai đầu lông mày). Nếu không có cây cào mini thì bạn có thể dùng đầu que dò quẹt hai nơi này nhiều lần cho đến khi thấy da vùng này mềm mại hẳn). Đến đây, đo lại HA bạn sẽ thấy trị số ở 2 tay sẽ bằng nhau hoặc sự chênh lệch giãm rõ rệt. Nếu tình hình không được cải thiện là bạn gặp một trường hợp phức tạp rồi đó. Hãy chuyển BN đến cơ sở y tế để họ giải quyết nếu bạn chưa đủ kinh nghiệm để giải quyết.
Ở đây, tôi đưa ra ví dụ HA tay trái là 120/70, HA tay phải là 150/70 (chênh nhau 30 số). Phần bộ huyệt là cố định, chỉ thay đổi vùng sơn căn và ấn đường cho phù hợp với bên có trị số HA thấp mà thôi.
Sài Gòn, 2009
Lương y: Tạ Minh
 © 12/2013 - www.dienchanviet.com  

Saturday, April 25, 2015

BÀI THUỐC BÍ TRUYỀN CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA, Á SỪNG, VẨY NẾN, TỔ ĐỈA.

DÒNG HỌ NGUYỄN VÀ BÀI THUỐC BÍ TRUYỀN CHỮA VIÊM DA CƠ ĐỊA, Á SỪNG, VẨY NẾN, TỔ ĐỈA.




Danh y đất Việt 
Dòng họ nhiều đời chữa bệnh viêm da cơ địa, á sừng, vẩy nến, tổ đỉa.
Nhắc đến dòng họ Nguyễn ở tỉnh Hải Dương người dân quanh vùng không ai không biết đến truyền thống hiếu học của dòng họ này,nhưng điều làm cho dòng họ nổi tiếng khắp trong và ngoài nước lại ở bài thuốc chữa bệnh viêm da cơ địa,á sừng bí truyền.
Ban biên tập chuyên trang bacsiviemdacodia.com đã có cuộc trao đổi với Lương y Nguyễn Hữu Chung – Chủ tịch Hội đồng Khoa học, Chuyên gia hàng đầu bệnh viêm da cơ địa về bài thuốc thần hiệu này:
Trao đổi với Lương y Ts Nguyễn Hữu Chung 
Ban biên tập: Thưa Lương y, Viêm da cơ địa,á sừng là một bệnh mãn tính khá phổ biến hiện nay,là người chuyên sâu nghiên cứu và điều trị các bệnh về da bằng đông y Lương y có thể cho biết khái quát về căn bệnh này?
Lương y Nguyễn Hữu Chung: Theo y văn chuyên ngành gọi bệnh là viêm da cơ địa,á sừng hoặc chàm thể tạng là bệnh da mạn tính bệnh hay gặp ở những người có cơ địa dị ứng hay những người bị bệnh hen,viêm da dị ứng viêm da tiếp xúc,viêm mũi dị ứng.
Ban biên tập: Vậy Lương y có thể cho biết cách chữa bệnh này?
Lương y Nguyễn Hữu Chung: Hiện nay có hai phương pháp điều trị bằng tây y và đông y
+ Điều trị tây y: Thường dùng costicoid,nhóm thuốc giảm mẫn cảm và các vitamin nhóm A,B..kết hợp với các thuốc kháng Histamin để cải thiện về bệnh lâm sàng.


+ Điều trị đông y:
- Thuốc bôi ngoài: làm khô vùng bị bệnh, kháng viêm và tiêu diệt sừng hóa.
- Thuốc uống trong: Tăng cường công năng khử độc của gan và hỗ trợ thận thải độc.
Điều trị theo phương pháp y học cổ truyền sẽ gặp ít tác dụng phụ,trên cơ sở biện chứng luận trị và lựa chọn lý pháp phương dược hợp lý sẽ chữa khỏi bệnh mà không tái phát.
Ban biên tập: Trên thực tế hiện nay có ai đang áp dụng phương pháp này chưa ạ?

Lương y Nguyễn Hữu Chung: Trên thực tế các thầy thuốc đông y mới chỉ chú trọng vào việc chữa bên ngoài mà chưa chú trọng vào nguyên nhân gây bệnh từ bên trong (công năng khử độc của gan và thải độc của thận). Có thể nói duy nhất có bài thuốc bí truyền của dòng họ Nguyễn ở Hải Dương là đáp ứng cả hai tiêu chí bên ngoài và bên trong.
Ts Bùi Trọng Tuyên - Viện đông y khuyên bệnh nhân điều trị viêm da bằng y học cổ truyền vì tính an toàn và hiệu quả không tác dụng phụ 

Ban biên tập: Xin Ông nói rõ hơn về bài thuốc này để độc giả biết chi tiết hơn ?
Lương y Nguyễn Hữu Chung: Thành phần bài thuốc gồm có bôi ngoài và uống trong

+ Bôi ngoài: Là hỗn hợp dung dịch Nghệ,lá trầu không và một số thành phần bí truyền khác: Tác dụng làm khô, mềm vùng tổn thương, sát trùng và làm tiêu vùng da bị bệnh, tái tạo tế bào da mới giúp làn da trở lại trạng thái ban đầu như chưa bị bệnh.
Trầu không 
+ Uống trong: Thành phần thảo dược gồm:tang diệp;ô rô;phật phà…được cô thành cao có tác dụng hỗ trợ công năng khử độc tố của gan,đồng thời bổ thận giúp cho sự thải độc tố diễn ra ổn định và đạt hiệu quả tối đa là căn nguyên phòng ngừa bệnh tái phát trở lại.
Ban biên tập: Xin Ông cho biết ưu điểm của bài thuốc bí truyền của dòng họ Nguyễn.
Nghệ - Vị thuốc quý 
Lương y Nguyễn Hữu Chung: Bài thuốc đi sâu vào biện chứng luận trị theo nguyên lý của đông y nên không có bất cứ một tác dụng phụ nào cả với phụ nữ có thai và trẻ em (đối tượng dễ mắc bệnh này). Các phương pháp tây y thường để lại tác dụng phụ (sau khi khỏi một thời gian khi tái phát vùng tổn thương thường rộng hơn)

Việc chữa trị đi sâu vào căn nguyên của bệnh nên khi đã điều trị khỏi bệnh sẽ không tái phát, hoặc tỉ lệ tái phát rất thấp (nếu tuân thủ đúng những yếu cầu khi sử dụng bài thuốc).

Với phương pháp bôi ngoài và uống trong bài thuốc có cách sử dụng tương đối đơn giản, bệnh nhân tự điều trị theo hướng dẫn mà không cần phải nằm viện hoặc đến khám trực tiếp(thích hợp với những người ở xa hoặc ở bên ngoài lãnh thổ Việt Nam). Thuốc uống được cô thành cao nên rất tiện dụng với những người đi làm ít có thời gian sắc thuốc.
Ban biên tập: Xin Lương y cho biết về mức độ phổ biến của bài thuốc?
Lương Nguyễn Hữu Chung: Bài thuốc đã được truyền qua nhiều đời dòng họ Nguyễn,mỗi thời kì lại được điều chỉnh cho phù hợp với cơ địa da và tác nhân gây viêm da. Hiện chưa có số liệu thống kê chính thức nhưng theo đánh giá của tôi và một số đồng nghiệp thì đây là bài thuốc chữa viêm da cho nhiều người nhất và lâu đời nhất tại Việt Nam.
Ban biên tập: Bệnh viêm da cơ địa là bệnh ngày càng phổ biến và phức tạp vậy xin Lương y cho biết cách phòng chống bệnh này.
Lương y Nguyễn Hữu Chung: Quý vị có thể phòng bệnh viêm da cơ địa,á sừng bằng những cách sau đây:
1. Hạn chế tiếp xúc hóa chất: Đeo găng tay khi rửa bát,giặt quần áo để không tiếp xúc trực tiếp với xà phòng và hóa chất tẩy rửa,dùng bồ kết,lá bưởi,chanh thay cho dầu gội đầu,dùng các loại sữa tắm trung tính.
2. Đối phó với thời tiết: Tránh để cơ thể bị lạnh đột ngột,tránh tiếp xúc với phấn hoa và các dị nguyên gây dị ứng khác
3. Thận trọng khi sử dụng mỹ phẩm: Hạn chế tối đa việc sử dụng mỹ phẩm,trong trường hợp phải sử dụng thì nên sử dụng những mỹ phẩm quen dùng.Muốn thay đổi mỹ phẩm cần bôi thử trong một vùng da nhỏ xem có gây dị ứng,ngứa không thì mới dùng tiếp.
4. Cẩn thận với món ăn lạ: Một số người khi ăn đồ hải sản,đồ tanh,đồ cay nóng lập tức có triệu chứng viêm da thì cần kiêng hoàn toàn những loại đồ ăn này.
5. Khi bị bệnh tránh dùng các loại thuốc đông và tây y không có nguồn gốc xuất xứ rõ ràng trôi nổi trên thị trường dễ làm cho tình trạng bệnh phức tạp thêm rất khó cho quá trình điều trị.
Ban biên tập: Xin cảm ơn và chúc sức khỏe Ông
Sau khi Ban biên tập đăng nội dung cuộc phỏng vấn nhiều bạn liên lạc hỏi về số điện thoại và địa chỉ để được chữa trị bằng bài thuốc. Được sự đồng ý của Lương y Nguyễn Thị Việt Nga - Người kế thừa và phát triển bài thuốc bí truyền dòng họ Nguyễn chúng tôi xin công bố số điện thoại để quý vị tiện liên lạc 0934 498 286 hiện Lương y đang công tác tại Trung tâm Thừa kế và Ứng dụng Đông y Việt Nam Số 3 Ngõ 25 Nguyễn Chí Thanh - Ba Đình - Hà Nội.

Monday, April 13, 2015

Sự khác biệt giữa thiền chỉ và thiền Vipassanā




Thiền chỉ có nghĩa là vắng lặng và Vipassanā có nghĩa là nhìn thấu vào bên trong. Đây là hai trình độ của sự phát triển tâm linh và thông qua sự thực tập, qua đó tâm của con người có khả năng để phát triển hơn nữa và trở nên hoàn thiện.
Những người đã phát triển tâm của mình đến mức hoàn thiện được gọi là các vị Thánh A-la-hán. Đức Phật-  vị Thánh A-la-hán đầu tiên của kỷ nguyên của chúng ta - nói, “Nếu con người siêng năng thực hành chánh niệm và tỉnh giác một cách liên tục, thế giới này sẽ không vắng bóng các bậc Thánh A- la –hán.”

Chúng ta bắt đầu việc ngồi thiền bằng cách thực hành thiền vắng lặng. Đầu tiên, chúng ta chọn một đề mục thiền thích hợp. Trong Phật giáo, có khoảng 40 đề mục được đề nghị để sử dụng cho việc thực hành thiền vắng lặng, và hơi thở là một đề mục phổ biến.
Sau khi chọn một đề mục thích hợp, bạn tìm một chỗ thích hợp, ít bị quấy rầy để thực hành. Ngày nay, thật khó tìm được một nơi hoàn toàn yên tĩnh, không có tiếng ồn của xe cộ, ti vi và chuyện trò ồn ào của cuộc sống thường nhật, nhưng chúng ta nên tìm sự yên tĩnh mà chúng ta có thể tìm thấy trong nhà chúng ta.

Chúng ta ngồi trên gối, hai tay đặt vào lòng, hai chân bắt chéo nếu bạn có thể ngồi được như vậy (điều quan trọng là bạn hãy khởi sự thực tập cho dẫu bạn không thể ngồi được tư thế kiết già). Nếu bạn muốn hoặc cần ngồi trên ghế, cũng tốt nữa, nhưng hãy cố gắng giữ lưng cho thẳng.

Bây giờ, hãy nhẹ nhàng nhắm mắt lại, chú tâm hoàn toàn vào đề mục thiền của bạn. Hãy thư giãn mọi bắp thịt trong cơ thể của bạn, thả lỏng mọi sự căng thẳng hoặc căng cứng. Hãy thở một cách tự nhiên. Ngồi yên như vậy cho đến khi bạn cảm nhận được sự định tĩnh và bạn kinh nghiệm được trạng thái tâm vắng lặng. Cố gắng thực hành như vậy tối thiểu vài phút mỗi ngày.

Đây là cách để phát triển sự an tịnh, học để chú tâm vào một đề mục hoặc một điểm để tâm ý tập trung vào đó. Bạn phải cố gắng giữ cho tâm mình tập trung vào một đề mục, trong trường hợp này là hơi thở vào và hơi thở ra. Hãy để cho hơi thở trôi chảy một cách tự nhiên, thanh thản và êm dịu.

Thực hành Vipassanā thì hoàn toàn khác. Vipassana về cơ bản, có nghĩa là chia ra hoặc tách ra. Nó là kết quả của quá trình thực tập và phát triển chánh niệm và tuệ giác. Ở đâu có chánh niệm ở đó có tuệ giác. Đó là lý do tại sao thiền quán còn được gọi là thiền tuệ. Qua việc thực hành Vipassanā, hành giả có thể thấy rõ ba đặc tướng của sự hiện hữu là vô thường, bất toại nguyện và vô ngã, không có linh hồn.

Không giống thiền vắng lặng hay thiền chỉ (samatha), trong thiền Vipassanā, hành giả phải chú tâm vào các đối tượng sanh khởi, càng nhiều càng tốt. Chúng ta thường nhận biết nhiều đối tượng khác nhau thông qua các cửa giác quan của chúng ta. Qua mắt, chúng ta tiếp xúc với (thấy) những vật hữu hình (cảnh sắc), qua tai chúng ta tiếp xúc với âm thanh, qua mũi chúng ta tiếp xúc với mùi, qua lưỡi chúng ta tiếp xúc với vị, qua thân thể chúng ta xúc chạm với những đối tượng hữu hình và qua tâm chúng ta tiếp xúc với những đối tượng mà tri giác nhận biết được (đối tượng của tâm). Tất cả đều sanh khởi do nhân duyên. Nếu hành giả hướng sự chú tâm đến thời điểm tiếp xúc (thời điểm mà chủ thể, đối tượng và ý thức gặp nhau hay sự ghi nhận trong khoảnh khắc hiện tại), hành giả có thể hiểu được bản chất của các cảm thọ, thủ cũng như tham ái.

Với một sự hiểu biết vào bản chất của sự vật như vậy, hành giả có thể đi đến kết luận rằng chẳng có gì đáng để ôm giữ như là của ta và “ chẳng có gì là của ta, tất cả mọi thứ chẳng phải là ta, tất cả mọi thứ chẳng phải là cái Ngã của ta, mọi thứ đều vô thường, mọi thứ đều bất toại nguyện và mọi thứ đều vô ngã, không có linh hồn.”
Qua sự quán chiếu như vậy, hành giả sẽ không còn cảm thấy có những ham muốn bám níu vào bất cứ điều gì cũng như không xua đuổi bất cứ điều gì, hành giả sẽ sống hạnh phúc và an vui trong xã hội như một đóa sen nở trong hồ. Rễ của nó có thể tìm thấy trong bùn, nhưng hoa thì tinh khiết và trong sạch.

Tương tự như vậy, chúng ta sinh ra trong một thế giới đầy đau khổ, nhưng nếu chúng ta có đủ chánh niệm và phát triển trí tuệ, tánh giác chúng ta sẽ đơm hoa. Vậy, đây là những gì khác biệt trong việc thực hành thiền vắng lặng (samatha), trong đó chúng ta chỉ lấy một đối tượng (làm đề mục), trong khi với Vipassanā, chúng ta ghi nhận càng nhiều đối tượng càng tốt. Đó chính là sự khác biệt.


Chuyển ngữ: Pañña Dīpa Tuệ Đăng

Jo

free counters