Saturday, October 31, 2015

Thiền đã giúp tôi trở về với chính mình

ST

đăng 18:04 09-10-2015 bởi Hoàng Lê Vũ   [ cập nhật 08:50 13-10-2015 bởi Điều Nguyễn Xuân ]

                                                                                                                                                                   Ng.Hoàng Anh

     “Người chết không thể giúp gì người sống mà người sống mới phải giúp người chết”. Nói như thế bạn cho rằng đó là điều hiển nhiên quá, chẳng có gì phải bàn, chết rồi thì làm được gì. Nhưng có bao người hay chính bạn đã có lúc quỳ gối dập đầu trước bàn thờ người chết hay gốc cây, khe suối – nơi mà người ta đã đặt sẵn một bát hương, khói hương nghi ngút, tay vái, miệng lẩm bẩm cầu xin: sức khỏe, bình an, tiền tài, danh vọng…hay thậm chí cầu cho những kẻ gét mình, mình cầu những điều không may sẽ đến với họ. Vậy rõ ràng người sống đang “nhờ” người chết giúp đó thôi.

     Tôi vốn sinh ra ở một vùng quê nghèo nhưng may mắn được bố mẹ cho ăn học nên cũng tốt nghiệp đại học và có một công việc ổn định ở Hà Nội.

     Năm 2009 tôi 29 tuổi – Mẹ nhắc tôi thế. Nhớ cái tết năm ấy mẹ kéo tay tôi nói như một sắc lệnh: “Năm nay con gái phải lấy chồng đấy! Bố mẹ già thì bố mẹ chết chứ không thể lo cho con mãi được” Và mẹ tôi khóc… Tôi thấu hiểu hơn nỗi buồn trong mắt mẹ, càng xót xa cho số phận của mình sao chẳng giống ai; đã có lúc tôi chạnh lòng rằng ông Trời thật bất công với mình! Tại sao chứ? Tôi kém cỏi quá ư? Không! Tôi xấu xí quá ư? Không! Tôi đáng gét quá ư? Không!... Vậy tại sao bao kẻ “trồng cây si” đã bỏ đi hết khi tôi có ý định kết đôi, đến cậu bạn học cùng khóa chơi với tôi từ thuở thiếu thời khi ngỏ lời, tôi cũng đùng đùng nổi giận; tôi khó chịu mỗi khi hắn đến nhà “trồng si”, mặc dầu từ thời cấp 3 đến khi ra trường tôi và hắn chơi vui vẻ lắm cơ mà. Tôi đã có lúc tự nghĩ lại thì thấy mình sai, tức giận vô cớ, vô duyên nhưng biết làm sao, tôi không thể thay đổi được.

     Cuộc sống cứ lặng lẽ trôi đi, tôi 30 rồi 31, 32…và đôi lúc có ai đó hỏi tôi bao nhiêu tuổi, tôi dường như không muốn nhớ đến tuổi mình nữa nhưng cái ngày mà tôi luôn nhớ và tự hào, sẵn sàng trả lời với mọi người rằng: tôi sinh ngày 09-09-1981, đó là ngày tôi cất tiếng khóc chào đời. Mẹ kể rằng: hôm ấy, cả nhà đang chuẩn bị bữa cơm trưa thì mẹ hơi đau bụng, Ngoại giục mọi người ăn cơm nhanh để đưa mẹ đi trạm xá vì Bố tôi đi làm xa. Nhưng có lẽ cái tâm thức trong tôi đã mong đợi nhiều lắm, tôi đòi ra luôn khiến cả nhà không kịp trở tay. Dì tôi bất đắc dĩ trở thành bà đỡ.

     Than ôi! Đúng vào dịp mùa lúa mới, cả làng đi gặt từ tờ mờ sáng, buổi trưa họ về cơm nước tranh thủ nghỉ ngơi, Ngoại tôi chạy cuống cuồng đến nhà bà đỡ thì bà ấy từ chối vì bận việc. Ngoại khóc. Ngoại sợ không kịp tìm người bởi cái làng tôi ngày ấy nhà nọ cách nhà kia vài kilomet, họ hẹn nhau giờ giấc tính bằng mặt trời đổ bóng nắng. Thật may mắn, ông ngoại tôi có cái đồng hồ nhưng mỗi lần chạy lại phải lên dây cót, chuông đổ 12h thì cũng là lúc bà hàng xóm gỡ cho tôi cái tràng hoa quấn cổ ba vòng. Và mẹ cũng được lấy rau xong. Tôi tròn vo đôi mắt liếc nhìn mọi người và ánh sáng. Cả làng kéo đến nhà ngoại chơi vì mẹ bảo bé đáng yêu lắm! da trắng, môi đỏ, tóc đen, má lúm đồng tiền một bên. Có cụ bảo với mẹ tôi: “con gái cô xinh thế này sau đắt chồng lắm đây!”

      Nhưng tôi không may mắn như lời bà cụ nói. Mối tình đầu thời sinh viên 3 năm rồi anh rời xa, tôi đơn phương yêu anh và hy vọng một ngày anh sẽ quay trở về vì tôi biết chỉ có mình yêu anh nhiều hơn bao giờ hết, 4 năm chờ đợi – sự thật phũ phàng đã không còn cho tôi chút hy vọng, tôi đã mất anh thật! Tôi khóc nhiều lắm, lý trí đã bao lần dỗ dành con tim mong quên đi tất cả và rồi 3 năm sau tôi cũng cắt lìa được hình ảnh anh trong con tim mù quáng của mình. Vậy mà đã 15 năm trôi qua kể từ ngày mối tình đầu của tôi và anh. Thời gian như cơn gió thoảng qua mà cuộc đời thì bao thăng trầm, khổ đau từng trải. Và cuộc đời tôi vẫn vậy nếu không có một ngày…

     Ngày 01-06-2015, Bạn Hợi rủ tôi đến nhà Thầy. Tôi nhập môn Thiền như một cơ duyên, tôi vui và cảm thấy yêu thích…

     Ngày 04-06-2015 bỗng trong tôi xuất hiện một ông già tự xưng là người dân tộc, 90 tuổi đã vào người tôi ngay từ khi lọt lòng Mẹ. Ông nói: vì ông đi tuần buổi trưa thấy mẹ tôi sinh con vất vả quá nên vào giúp gỡ cái tràng hoa quấn cổ cho tôi và lấy rau cho mẹ nhưng thấy cô bé xinh và đáng yêu nên ở lại luôn.

     Tôi bàng hoàng nghe trong tai mình, mồm nói mà không thể điều khiển được chính mình. Ông già 90 tuổi cứ tha hồ mà nói sau 35 năm im lặng trong tôi. Ông nói: chính kiếp trước cô bạn tên là Trang cùng công ty của tôi là vợ ông ấy. Và điều đó lý giải tại sao khi tôi mới chuyển vào Công ty của bạn Trang - bạn ấy rất hay nói chuyện cởi mở và rủ tôi đến nhà Thầy. Nhớ buổi đầu tiên hôm đó là thứ 2 tôi đi chuyến xe Thái Nguyên – Hà Nội từ 5h30 xuống thẳng công ty, hết giờ nhưng tôi vẫn ngồi tiếp tục làm bù cho mấy ngày nghỉ về quê vừa rồi. Bạn Trang qua phòng, tắt bụp cái máy tính trên bàn tôi, nằng nặc lôi tôi đi đến nhà Thầy để tập luyện, tôi miễn cưỡng lý do: không có xe, không có mũ bảo hiểm, nhưng bạn giật tay tôi chắc nịch: Đi! Em chở chị đi, không sợ công an đâu. Tôi lý nhí: chị đã đăng ký đi học đâu? Mà chị đang bận làm báo cáo tháng để trình Sếp? Thôi, để hôm nào đăng ký thì học.
     Tôi giả bộ hứa hẹn thế chứ tôi chắc mẩm rằng  sẽ không đi đâu, tôi đã học xong Thạc sỹ rồi. Vì việc học này mà phiền lòng bố mẹ tôi, họ đã kịch liệt phản đối vì sợ tôi càng ế. Năm 2013 tôi nhận xong tấm bằng và tự nhủ “rửa tay gác kiếm việc học hành” mà giờ nghe nói đi học tôi cũng ngại, “có tuổi” rồi nên lười và tiếp thu kém lắm. Nhưng sự quả quyết và nhiệt tình của  bạn tôi – em Trang khiến tôi miễn cưỡng theo sau. Tôi ngồi trên xe em mà tim đập thình thình khi mỗi lần qua ngã ba ngã tư thoáng thấy bóng chú “áo vàng” rồi tự hỏi mình: Thiền là gì nhỉ? Sao Thầy lại dậy vào cái buổi 7h đến 9h30 tối ở nhà nhỉ?...
      Khi đến nhà Thấy, tôi từ từ bước vào lớp mà nghe lòng mình nhẹ nhàng hơn như chính mình đang đến một nơi linh thiêng nào đó, lớp khá đông người nhưng chỉ có tiếng nhạc và lời của Thầy – ngọt ngào mà du dương khiến cho lòng người thanh thản mà đã lâu lắm rồi tôi không còn tìm được cảm giác đó. Những ngày tiếp theo tôi chủ động tắt máy tính sang phòng em Trang giục đi sớm kẻo tắc đường nhưng thực ra tôi thích đến nhà Thầy.
       Buổi tối hôm ấy “ông già” trong tôi cứ đòi ở lại nhà Thầy, Thầy phải “nhờ” bạn Trang là “vợ của ông già” cùng anh  trợ giảng của Thầy đón taxi đưa tôi về nhà. Tôi xưng “anh” với Trang và gọi tên mẹ, anh, chị em và xưng “tôi” với tất cả mọi người. Trang đưa tôi về mà bạn ấy quá khiếp, sau này khi tôi trở về chính mình thì bạn ấy nói với tôi rằng “em chỉ sợ chị bị dở hơi thì em ân hận lắm vì đã đưa chị đi tập, em lo thật” .Tôi bước vào phòng thì bị khự lại như có luồng điện giật và kêu rú lên tay che mặt vì tôi va phải cái gương soi sáng quắc. Tôi co rúm người, choáng váng! Tôi lên giường nằm, miệng lẩm nhầm nói gì mà tôi không thể nhớ.  
     Cả nhà tôi hôm đó nhận được tin đều mất ngủ, hoảng sợ. Mẹ tôi  thì vội vã sáng sớm hôm sau bắt xe xuống Hà Nội, cả nhà nghĩ tôi bị “ma làm”, mẹ định đưa tôi về quê để đến nhà Thầy Cúng. Nghe đến đây tôi lăn đùng ra khóc tơi tả cầu xin Mẹ đừng mang tôi đi, tôi chỉ một mực đòi đến nhà Thầy.

     Sáng ngày 05-06-2015 Mẹ đưa tôi đến nhà Thầy thì bỗng nhiên trong tôi lại có một em bé là bào thai 3 tháng tuổi, xưng là con gái của mẹ tôi, khóc lóc đòi mẹ yêu thương. Mẹ tôi cũng nhận ra đó là đứa con đầu lòng bị tuột mất lúc 3 tháng tuổi. Với “ông già” kia tôi có lẽ chẳng tin vào chính mình nhưng “cô bé” con gái của Mẹ tôi thì chính mẹ tôi không phủ nhận. Câu chuyện như lật lại quá khứ 35 năm về trước mà tôi “sống” với họ nhưng tôi không hề hay biết!

     Rồi một lúc sau trong tôi vang lên một giọng đọc thơ:


“Nam quốc sơn hà Nam đế cư

Tiệt nhiên định phận tại thiên thư

Như hà nghịch lỗ lai xâm phạm

Nhữ đẳng hành khan thủ bại hư”


     Lại là một người lạ khác trong tôi, đọc bài thơ thần mà danh tướng Lý Thường Kiệt (1019 – 1105) đã từng đọc trên sông Như Nguyệt (Nay là sông Cầu, thuộc Bắc Ninh-Bắc Giang), người đó tự xưng là ông Hoàng Thái Tử nước Nam Hán. Ông nói đã ở đất nhà Ngoại tôi từ bao đời rồi và cũng nhập vào tôi ngay từ khi tôi sinh ra, nghe có vẻ hoang đường, lạ lùng quá chăng?

     Mảnh đất mà gia đình tôi đang ở là của Ngoại để lại, Ngoại có 4 người con gái trong đó có Mẹ và Dì tôi nhận thừa kế. Ngoại tôi đã có lần mời Thầy về cúng tạ đất, người ta nói đất này dữ lắm, của người Tàu ở từ rất lâu đời rồi. Ngoại tôi sau khi mua mảnh đất này thì đau ốm liên miên, Ngoại lập miếu thờ đến khi Ngoại mất thì Dì tôi chuyển miếu sang thờ bên nhà mẹ chồng. Dì cũng hay đau đầu và làm ăn rất vất vả nên chú dì đã quyết định vào Đắc Lắc sống từ năm 1997 nên hiện tại chỉ còn bố mẹ tôi ở đó.

Kỷ vật “sống” duy nhất còn lại là cây “Táo già” trước cửa nhà tôi, theo như lời các cụ kể lại thì đến nay nó cỡ 105 tuổi. Thân nó bằng một vòng tay ôm của tôi, vỏ nó sần sùi rất dầy. Nó vẫn đơm bông kết trái vào mỗi độ xuân về, và gắn liền với tuổi thơ bao thế hệ làng tôi, chị em tôi thường hay vắt vẻo chèo hái mỗi buổi trưa hè. Còn nhớ lũ trẻ con – học trò của mẹ tôi vào mỗi dịp 20/11 lại ùa đến nhà tôi chèo cây hái táo. Quả chín vàng rộm thì hơi chua, quả xanh hơi chát nhưng chấm muối thì vị chua chát kiêm chút mặn lại bồn bột, ngon ngon. Cái vị này cho đến bây giờ cứ mỗi dịp tết về nhà, tôi lại nhâm nhi tận hưởng – vị của đất quê hương tôi…

Chiều ngày 05-06-2015, tôi một mình trong căn phòng nhỏ. Tôi thiền. Cánh tay tôi nặng trĩu, hai bờ môi mím chặt vào nhau như có ai đó dùng keo dính vào miệng, tôi cố hết sức mà không thể nói được. Tôi thấy Chị. Chị quê Nam Định. Người ta đã gắn xi vào miệng và chôn sống chị khi tuổi 18 trinh nguyên làm thần giữ của trên đất nhà tôi. Tối, tôi viết ra giấy đòi mẹ đưa đến nhà Thầy. Lớp học thật đông, im phăng phắc. Tôi lặng lẽ ngồi theo tiếng nhạc thiền xen lẫn tiếng suối chảy róc rách, tiếng chim hót líu lo rôn ràng, tiếng sáo du dương và hương thơm của lá rừng. Thầy vẫn miệt mài bài giảng về Đức thầy tổ Đasira Narada (1846 – 1924), người đầu tiên tìm ra phương pháp thu năng lượng vũ trụ trường sinh học bằng cách tu tập và mở các luân xa. Bài giảng về mạch Nhâm, mạch Đốc, vị trí, chức năng hoạt động các luân xa, tất cả như một phép màu đối với tôi. Bài học thực hành thiền mà từ xưa kiến thức sách vở trong cuộc đời tôi chưa bao giờ được nghe – giống như những điều bí ẩn nhưng thật sự gần gũi và dễ hiểu. Chính chúng ta đang sống trong vũ trụ bao la ngập tràn năng lượng mà ta không hề biết cách thu nhận để nâng cao sức khỏe, đẩy lùi bệnh tật. Tôi thấy mình thật là may mắn vì đã gặp được “Duyên lành”.

      Xong lớp, tôi chào Thầy ra về mà lòng nhẹ nhàng lắm nhưng băn khoăn cánh tay trái vẫn còn bị tắc, chưa hết nặng. Thầy căn dặn: “Cứ về đi, mọi việc sẽ được thay đổi”.

     Đêm hôm ấy tôi mơ màng, văng vẳng đâu đó tiếng đàn piano và thoang thoảng hương thơm của lá rừng. Tôi lại dính chặt miệng như buổi chiều hôm trước và cái cảm giác thèm ngủ cứ ôm lấy tôi, tôi tỉnh rồi lại mơ, trong lúc nửa tỉnh nửa mơ tôi thấy ai đó đang căn dặn tôi vài điều. Và Chị nói với tôi rằng Chị quê ở Thái Bình, chị cũng cùng chung số phận với Chị ở Nam Định đang bị giam cầm làm thần giữ của trên đất nhà tôi từ lúc còn là thiếu nữ. Một luồng khí mạnh từ miệng tôi phì phì chui bật ra, tôi thở rất gấp, tôi rờ tay vào môi mình thấy dinh dính và lau những gì còn sót lại. Tôi bật tỉnh dậy: Thầy ơi!... Sao kỳ diệu thế này?

     Ngày 09-06-2015 tôi đến Công ty đi làm buổi đầu tiên sau chuỗi ngày nghỉ vị bệnh tật, tôi như vừa trải qua một giấc mơ, một câu chuyện tưởng như hoang đường mà nếu không gặp Thầy thì suốt cả cuộc đời tôi không thể khám phá. Tôi đã trở lại với chính mình, cái cảm xúc thanh thản đến nhẹ nhàng, trong lòng tôi tràn dâng ngân nga một sự tĩnh lặng, tôi cảm nhận thấy cuộc sống tươi đẹp hơn, đáng yêu và tràn đầy ý nghĩa hơn. Tôi bắt đầu một cuộc sống mới từ ngày hôm đó vì đã được trở về là chính mình!

     Thầy là Điều kỳ Diệu đối với cuộc đời tôi!

Hà Nội, ngày 09 tháng 10 năm 2015

Jo

free counters